º°¨(¯`'•.¸Sesshoumaru FC¸.•'´¯)¨°º
Chào mừng bạn đến với Sesshoumaru Fan Club ^_^
Nếu đây là lần đầu bạn ghé thăm diễn đàn, hãy đăng ký để theo dõi và tham gia thảo luận cùng chúng tôi.


Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Tue Jul 21, 2009 6:40 pm
Avatar
bara no hanaMember
Nữ
Scorpio
Tổng số bài gửi : 43
Birthday : 27/10/1996
Age : 20
Slogan của bạn : Slogan
Yên Nhật : 2964
Registration date : 02/12/2008

Bài gửiTiêu đề: Four seasons in the sky
Xem lý lịch thành viên

Cái này mình chôm trên blog của aster(dạo này chôm đồ của aster nhìu wa1, ko bít có bị...công an bắt ko)tại thấy nhìu ng cũng thik coi fic mà ko tìm được fic hay thì tội nghiệp nên ráng kiếm cái nào hay hay post lên cho pà kon.

FOUR SEASONS IN THE SKY

----------------------
“After Rin die… Sesshoumaru sama please will not forget about me?”
---Episode 162 anime Inuyasha---
----------------------

Mùa xuân. Cỏ bốn cánh xanh. Xanh biếc.

Cỏ bốn cánh tượng trưng cho hạnh phúc… Những điều một người không thuộc thời đại này đã nói… Nhưng niềm tin thời nào chẳng giống nhau.
Tôi tin.

Tôi hỏi người “Thế nào là hạnh phúc?”
Người ngẩng nhìn trời. Lặng im.

Tôi hỏi lão “Thế nào là hạnh phúc?”
Lão trố mắt nhìn tôi. Lắc đầu.

Tôi nằm xuống cỏ. Mùa xuân. Trời xanh. Mây trắng. Cỏ rì rào đùa với gió.
Hạnh phúc là gì?
Tôi hỏi gió. Gió mải mê thổi.
Tôi hỏi nắng. Nắng lơ đãng buông.
Tôi hỏi sông. Sông lặng lờ trôi.
Tôi hỏi hoa. Hoa thản nhiên bay mãi.

Hạnh phúc là những gì chúng ta không biết?

Cỏ bốn cánh vẫn xanh. Xanh biếc.
Tay nắm ngập ngừng. Buông.

Nếu không biết thế nào là hạnh phúc, hái để làm gì?
Có thể, có ai cần nó hơn?
Có thể…

Người vẫn nhìn trời. Gió bay và nắng buông. Óng lên sắc xuân rực rỡ.
Màu trời và màu mắt người hợp thành sắc cỏ bốn cánh xanh.
Xanh biếc.

Đêm sương. Nắm lá cỏ bốn cánh áp vào tim.
Tôi mơ... Một lần hạnh phúc.

---------------

Mùa hạ. Mưa dệt qua sắc nắng. Trong veo.

Cầu vồng bảy sắc nghiêng nghiêng. Đi qua cầu vồng tới bến bờ hạnh phúc.
Ai nói? Ai tin?

Tôi hỏi người “Làm sao bước tới được cầu vồng?”
Người nhìn tôi. Không nói.

Tôi hỏi lão “Làm sao bước tới được cầu vồng?”
Lão bực mình quát lên. Không thể.

Tôi ngẩng nhìn trời. Bóng lá xanh đan qua màu bảy sắc. Trong veo giọt nắng trên mưa.
Làm sao nắm lấy hạnh phúc?
Tôi hỏi chim. Chim rúc vào cánh tránh mưa.
Tôi hỏi mây. Mây trút mình thành nước.
Tôi hỏi cỏ. Cỏ uốn mình đón mặt trời.
Tôi hỏi mưa. Mưa lặng thầm rơi.

Hạnh phúc là những gì chúng ta không có được?

Cầu vồng mong manh. Tan nhòa trong nắng.
Mưa long lanh ướt mi. Cay.

Cầu vồng xa, rất xa. Nhưng người gần, rất gần.
Chỉ là… với tay không tới…
Chỉ là…

Người nhìn tôi. Vội vã mỉm cười giấu lệ nhòe tan trong mắt.
Giọt nước ánh lên sắc nắng mềm. Thành sắc cầu vồng bé xíu. Long lanh.
Tôi yêu...

Ngày mưa. Tôi chỉ cho người cầu vồng bảy sắc.
Sẽ có một ngày… Tôi bước đến được cầu vồng…

---------------






Tue Jul 21, 2009 6:48 pm
Avatar
bara no hanaMember
Nữ
Scorpio
Tổng số bài gửi : 43
Birthday : 27/10/1996
Age : 20
Slogan của bạn : Slogan
Yên Nhật : 2964
Registration date : 02/12/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Four seasons in the sky
Xem lý lịch thành viên

Mùa thu. Lá rời cành. Vàng hiu hắt.

Lá rơi nhuộm tím khoảng trời cao. Nắm lấy mà vẫn rơi, rơi mãi.
Nước mắt ai? Cho ai? Vì ai?

Tôi hỏi người "Làm sao giữ lại được lá vàng?"
Người cúi nhìn nước chảy. Âm thầm.

Tôi hỏi lão "Làm sao giữ lại được lá vàng?"
Lão buồn buồn quệt tay ngang mắt. Lặng câm.

Tôi đứng trên đỉnh núi. Lá rơi nhuộm tím một khoảng trời. Hoàng hôn buông.. Mong monh nắng cuối ngày.
Làm sao giữ được hạnh phúc?
Tôi hỏi cây. Cây rùng mình trút lá.
Tôi hỏi sóc. Sóc ôm hạt dẻ chạy về hang.
Tôi hỏi thời gian. Thời gian đã đi không trở lại.
Tôi hỏi khách bộ hành. Khách vội vã quay lưng.

Hạnh phúc là những gì chúng ta không giữ được?

Lá vàng rơi. Dệt mùa vàng bằng sắc úa.
Mùa gió bay qua. Chút sương tan, chút bụi mưa nhạt nhòa giăng. Dòng sông trôi qua những ngón tay...

Nếu không giữ được hanh phúc, có để làm gì?
Có đau không khi giấc mơ tan biến?
Có đau không?

Người vuốt tóc tôi. Bụi thời gian đã hoen mờ ký ức. Xanh vàng xanh. Bước chân gió khẽ khàng.
Mắt người nhạt hơn màu lá, sáng hơn màu hoa, tươi hơn màu của gió.
Tôi vẫn mơ…

Chiều gió. Nắm tay người đón lá.
Tôi đong… Từng ngày hạnh phúc…

--------------------

Mùa đông. Tuyết mênh mông trắng. Trắng hanh hao.

Tuyết sẽ lấp đi tất cả qúa khứ. Tuyết sẽ chôn đi tất cả những ký ức xa rời. Ai đó đã có lần từng nói.
Tôi đau.

Tôi hỏi người "Người có nhớ tôi không?"
Người nhắm mắt quay đi. Rất xa.

Tôi hỏi lão "Người có nhớ tôi không?"
Lão nức nở khóc thầm. Câm nín.

Tôi bay lên trời cao. Màu trắng đục loãng tan. Trời và đất như hòa làm một. Những bông hoa nhỏ xíu lả lả bay... vùi lấp...
Làm sao nhớ được hạnh phúc?
Tôi hỏi tuyết. Tuyết đóng xuống càng dày.
Tôi hỏi băng. Băng co mình trong hơi lạnh.
Tôi hỏi trăng. Trăng nghiêng mình khuyết nửa.
Tôi hỏi sương. Sương giăng mờ suốt những con đường.

Hạnh phúc là những gì chúng ta có thể lãng quên?

Tuyết vẫn rơi. Màu phai phôi đắp lên ngày héo úa.
Chạm vào người. Người vẫn chẳng hề hay.

Người có nhớ tôi không, dẫu thời gian sẽ qua như dòng sông không ngừng chảy mãi?
Nếu không… gặp để làm gì?
Làm gì?

Người đi vào màu của tuyết sương. Nắng trắng nhạt nhòa tan vào cuối ngày lạnh lẽo. Hơi sương còn lẩn khuất đâu đây.
Người đón bông tuyết rơi. Ánh mắt mông lung nhìn lên bầu trời mênh mênh trắng. Cành hoa xưa vẫn nắm trong tay.
Không tan.

Bình minh tuyết rơi. Bay lên bầu trời xanh sắc cỏ bốn cánh xa xưa.
Tôi vẫn chờ… Người trả lời về hạnh phúc…

*************






Tue Jul 21, 2009 6:50 pm
Avatar
bara no hanaMember
Nữ
Scorpio
Tổng số bài gửi : 43
Birthday : 27/10/1996
Age : 20
Slogan của bạn : Slogan
Yên Nhật : 2964
Registration date : 02/12/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Four seasons in the sky
Xem lý lịch thành viên

Lai như lưu thủy, thệ như phong
Bất tri hà xứ lai, hà sở chung
--Đến như nước chảy, tàn như gió. Không biết từ đâu đến, không biết kết thúc nơi đâu--

Mùa của gió. Nước là sương giăng mờ bầu trời đêm làm nhòa đi ánh sáng của sao.

Đó là giấc mơ của anh từ lâu rồi… Những mảng màu xen kẽ, nhập nhòa, những hình khối không rõ dáng vẻ. Những cảm giác buôn buốt, đắng cay mà lại ngọt ngào. Những mảnh vỡ trong suốt lấp lánh ánh trăng.

Giấc mơ mà khi anh mở mắt một lúc lâu mới nhận ra rằng mình đã thức. Trăng vẫn sáng ngoài khung cửa kính trong mờ. Sương trải lên tấm kính một lớp mỏng, lòe nhòe trăng trắng.

Và anh nhớ… Cô đã có lần miết tay lên những mảng sương muối trên một chiếc lá… nhìn những hạt bụi trắng ram ráp tan dần.

Anh vẫn ngồi đó, nhìn vào bóng tối căn phòng. Bốn bức tường sơn trắng, treo vài bức tranh theo trường phái lập thể lòe loẹt không xóa đi được vẻ đơn điệu của kiến trúc nhà chung cư hiện đại. Anh không thích bật đèn ngủ nên ánh sáng duy nhất trong phòng là ánh đèn đường hắt qua những tấm màn dày, lay động khe khẽ.

Và anh nhớ… Có lần cô đã bắt đom đóm bỏ vào trứng, treo lên những cành cây… ngây ngất nhìn những ánh sáng mờ len qua bóng tối của đêm.

Đó là giấc mơ của anh từ lâu rồi. Qúa lâu. Có thể đó là những mảng ký ức đã từng có sắc màu, đã từng có nụ cười cũng như nước mắt. Nhưng chúng đã bị lấp lên bởi những ngày tháng khác… Qúa nhiều những năm tháng khác… Chúng đã trở nên cũ kỹ, nhòa nhạt, đã trộn lẫn vào nhau, đã trở thành giống như những thước phim cũ không được bảo quản, âm thanh và hình ảnh chỉ là những mảnh vỡ chói tai xốn mắt.
Đã trở thành những gì mà người ta đặt tên là hồi ức.

Không thể ngủ lại, anh khoác áo bước ra ngoài đường. Thị trấn miền bắc nhỏ, đường dốc quanh co xen lẫn những mỏm núi. Tiếng đàn phong cầm nhừa nhựa thả vào đêm. Tiếng gió thổi qua khung cửa lách cách. Những mái nhà trắng tuyết nghiêng nghiêng trên triền dốc như say ngủ.

Và sương giăng như mây.

Ánh mắt anh dõi vào màn sương mơ hồ trước mặt, cố lọc qua cái màu trắng nhức nhối ấy một hình ảnh gì đó… hay một dáng hình gì đó. Nhưng anh không thể làm được.
Rất nhanh, sương bao phủ anh, nhấn chìm anh vào cái không gian trắng đùng đục dường như là vô tận. Ánh sáng trăng chỉ làm lớp sương ấy trắng thêm, dày thêm.

Chân anh trượt trên một mảng tuyết đang tan. Miền nam bây giờ chắc đã là mùa xuân.

Và anh nhớ… Có lần cô đã muốn lên miền bắc để xem tuyết vào mùa hè… “Tuyết ở đó không bao giờ tan, neh?”

Không phải là tuyết không bao giờ tan. Không thể. Chỉ là chưa đến lúc nó tan. Chỉ là tuyết rơi rất nhiều, và lớp tuyết mới lấp lên lớp tuyết cũ. Nhưng tuyết miền bắc không dày thêm trong bấy nhiêu năm, chỉ ngày càng ít đi. Tuyết vẫn đang tan đấy thôi…

Chỉ là người ta không nhận thấy đấy thôi.

Ký ức cũng đang mất dần đi đấy thôi.

Trong một khoảnh khắc, anh chợt muốn giơ tay lên, phá nát tất cả mọi thứ trước mặt. Để trước mắt anh không còn bị bao phủ bởi lớp sương trắng này nữa. Anh muốn nhìn thấy lại một hình ảnh nào đó. Một nụ cười… Một ánh mắt…

Không thể.

Trong một khoảnh khắc, anh chợt có cái ý muốn điên khùng là băm nát bộ não của mình ra để tìm lại những hình ảnh trong đó. Những hình ảnh của một giấc mơ đang nhạt nhòa dần.

Anh muốn nhớ lại gương mặt cô. Chỉ một lần. Chỉ một khoảnh khắc.

Lớp bụi sương của thời gian đã phủ che tất cả. Đã bao phủ tất cả. Không còn một lối về.

Trong một khoảnh khắc, anh đã nắm chặt bàn tay để trong túi áo jacket. Gai của cành hoa hồng đâm vào tay anh, nhức buốt. Cái đau làm anh tỉnh lại.

Lơ đãng, anh dừng lại bên buồng điện thoại công cộng, quay một con số duy nhất mà anh còn nhớ. Bên ấy chắc trời đã sáng…

“Inuyasha hả?”

---------------------






Tue Jul 21, 2009 6:52 pm
Avatar
bara no hanaMember
Nữ
Scorpio
Tổng số bài gửi : 43
Birthday : 27/10/1996
Age : 20
Slogan của bạn : Slogan
Yên Nhật : 2964
Registration date : 02/12/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Four seasons in the sky
Xem lý lịch thành viên

Mùa của nắng. Nước đọng thành mây, tan thành mưa.

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ. Những vệt nước chạy ngoằn ngoèo đan chéo vào nhau làm hình ảnh bên ngoài trở nên méo mó, nhòa nhạt. Chiếc đàn dương cầm cũ kỹ trong quán lặng lẽ vang những thanh âm đùng đục, chậm rãi. Bài hát về những ngày xưa cũ, những giấc mơ và những mảnh vỡ của giấc mơ.

Cửa ra vào chợt mở, làm cơn gió lùa vào quán, thổi những tờ giấy thực đơn bay lạch xạch. Ngọn nến trên bàn rung rinh khẽ, mùi sáp tẩm hương thơm hăng hắc.

Và anh nhớ… Có lần cô đi một mình trong mưa ở đâu đó về, lặng lẽ gom lá khô đốt lửa sưởi. Thân hình gầy guộc run khẽ trong hơi lạnh…

“Hạnh phúc là gì?”

Vì anh không bao giờ giật mình, nên anh chỉ quay lại nhìn. Một đứa bé gái đang tròn xoe mắt nhìn anh, trên tay là những bông hồng đỏ rực. Nó tiếp tục nói, giọng trong veo:
“Ba mẹ cháu bảo không sống với nhau nữa vì không có hạnh phúc. Nhưng hạnh phúc là gì hả chú? Làm sao để có được hạnh phúc?”

Vì anh không nên xúc động, anh chỉ lặng lẽ nhìn con bé. Đôi mắt to tròn nhìn lên anh không chớp, con bé lắc đầu:
“Thế chú cũng không biết ạ?”

Anh gật đầu, rồi lại lắc đầu. Con bé hất mái tóc óng ánh vài hạt bụi mưa nhỏ xíu ra sau bờ vai nhỏ, thở dài. Nó xòe tay đưa cho anh một bông hồng trong bó hồng nó cầm trên tay:
“Cháu cho chú. Bao giờ chú biết được hạnh phúc là gì, nhớ báo cho cháu biết nhé! Mà chú tên là gì vậy?”
“Sesshoumaru…”
Con bé nhíu mày, tròn môi phát âm cái tên kỳ lạ đối với nó
“Ses…shou…maru… Sess-chan, neh?”

Lúc lắc cái đuôi tóc cột sang bên thắt nơ tím, con bé vẫy tay chào anh, rồi chạy đi tiếp tục hỏi những người khác. Bóng nó khuất sau những tán cây đặt trong quán. Tiếng bước chân nhỏ trên nền gạch lẫn vào tiếng đàn dương cầm đùng đục.
Anh vẫn nhìn theo con bé.

Tiếng lạch xạch của những tờ giấy thực đơn lại nổi lên, và một giọng nói quen thuộc vang lên trước anh.
“Chào”
Inuyasha vuốt những hạt mưa bám trên tóc, trên mặt, ngồi xuống chiếc ghế đối diện anh. Anh chỉ gật đầu. Em trai anh bây giờ trông đã có vẻ già hơn anh. Những kẻ có dòng máu con người không thể có tuổi thọ như anh. Anh nghĩ đến điều đó một cách bình lặng. Cả những nỗi đau cũng đã phai nhạt đi nhiều. Qúa nhiều…

Hai anh em đã không còn gây hấn với nhau nữa. Hay là đã qúa mệt mỏi với những cuộc chiến tranh vô bổ. Anh lơ đãng nhìn ra cửa sổ nhòe mưa, bóng người, bóng xe vội vã lại qua. Những sinh vật đáng thương. Thời gian và cuộc sống qúa ngắn ngủi nên bao giờ cũng cần gấp gáp, cũng phải vội vàng.

Còn anh?

Anh là gì? Anh là ai? Anh không thuộc về cái thế giới đang trôi sùng sục này, không thuộc về những ngày tháng này. Đã qúa lâu. Qúa lâu rồi những năm tháng có rất nhiều những kẻ như anh tồn tại. Anh luôn là một kẻ cô độc đi giữa nhân gian này, nhưng cô độc ngay cả giữa những sinh vật, cô độc với những giống loài đã làm anh quên dần đi anh là một kẻ như thế nào…

Đã qúa lâu rồi. Những ngày tháng ấy.

“Tôi tưởng anh chết mất xác ở đâu rồi chứ? Sao lại đột ngột về đây thế? Jaken đâu rồi?” Inuyasha khoanh tay hỏi bằng cái giọng cáu kỉnh thường nhật. Anh khuấy ly cà phê không đường đen sánh, lạnh lùng.
“Lão chết rồi, năm ngoái.”

Trong một thoáng, anh cảm thấy Inuyasha hơi chựng lại. Ánh mắt hắn nhìn anh thoáng vẻ gì đó… xót xa… neh? Anh chợt cảm thấy tức giận. Anh cần một kẻ như hắn thương hại sao, nực cười! Và kẻ chết cũng đâu phải là anh…

“Lão muốn đem tro chôn cạnh mộ cô ấy” Anh đặt túi tro lên bàn, trước mặt Inuyasha. Em trai anh vẫn đang nhìn anh, mím môi.
“Trong bấy nhiêu lâu, anh vẫn không đến thăm mộ cô ấy sao?”
“Để làm gì?”

Im lặng. Và vì không biết nói gì thêm, anh đứng dậy bước ra khỏi quán. Việc anh cần làm ở đây đã xong, anh sẽ đi đâu nữa đây?

Cơn mưa bên ngoài vẫn đổ ào ạt. Anh ngước nhìn bầu trời xám xịt, tối tăm của một buổi chiều. Mưa đan chéo vào nhau, rầm rĩ giữa những thanh âm hỗn độn của Tokyo.

Và anh nhớ... có lần cô đã hứng lấy nước mưa trong một cái chén nhỏ. Đưa nó cho anh.
“Sesshoumaru sama, nước sẽ trôi về đâu?”
Và anh im lặng, như thường lệ.
“Nước mưa đổ xuống, ra sông ra suối rồi lại bốc hơi thành mây, đổ xuống thành mưa. Luân hồi như vậy… Nhưng không bao giờ có thể là cơn mưa ngày xưa, không bao giờ có thể là giọt nước ngày xưa… Cái gì đã mất đi nhỉ, Sesshoumaru sama?”

Ngày đó, Jaken đã ngáp ngắn ngáp dài khi nghe những câu nói kỳ lạ của cô. Còn anh…

Anh đã quên mất mình làm gì lúc đó rồi.

Trong cơn mưa bạc lạnh lẽo ấy, có một người đàn ông trung niên tóc trắng đứng bên đường, nhìn dõi lên những giọt mưa trong suốt. Đợi chờ. Một điều gì anh cũng chưa hiểu rõ.
Nhớ nhung. Điều gì anh cũng không biết rõ.

-------------------






Tue Jul 21, 2009 6:54 pm
Avatar
bara no hanaMember
Nữ
Scorpio
Tổng số bài gửi : 43
Birthday : 27/10/1996
Age : 20
Slogan của bạn : Slogan
Yên Nhật : 2964
Registration date : 02/12/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Four seasons in the sky
Xem lý lịch thành viên

Mùa của lá khô. Nước hanh hao thành mây mỏng che nghiêng một khoảng trời.

Anh đã ở lại Tokyo lâu hơn anh dự tính. Phòng anh thuê ở ngoại thành, cạnh một ngôi nhà nhỏ có vườn hoa hồng. Đứa bé cho anh bông hồng lúc trước sống trong đó. Nó vẫn thường vẫy tay chào những lúc thoáng thấy bóng anh. Mặc dù anh chưa bao giờ chào lại hay tỏ vẻ biết đến nó, con bé vẫn vui vẻ quấn lấy anh nói đủ thứ chuyện trên đời.

“Bố mẹ cháu làm lành với nhau rồi. Họ bảo rằng sống với nhau thật ra rất hạnh phúc. Nhưng làm sao để giữ được hạnh phúc hả chú Sess-chan?”
Một buổi chiều, con bé đu mình trên bậc cửa sổ, thò đầu vào phòng anh hỏi chuyện. Cuốn sách trên tay anh bất chợt rơi xuống đất. Con bé vẫn không để ý. Ánh mắt nó hướng về cành hồng nhung đỏ cắm trên bàn anh, chợt sáng lên.

“Chú có bông hoa đẹp qúa! Chú mua ở đâu vậy?”
Anh nhặt cuốn sách lên, lắc đầu không trả lời. Mắt con bé dán vào bông hoa trên bàn. Trong ánh sáng vàng của nắng hoàng hôn, bông hoa dường như tỏa sáng lấp lánh. Những cánh hoa mượt như lụa dường như đang chuyển động, như có mạch máu đang đập phập phồng khẽ trong đó.

“Vậy là người ta tặng chú à? Ai vậy chú?”
Anh chưa kịp trả lời con bé, tiếng mẹ nó đã gọi bên kia hàng rào. Con bé vội tuột khỏi khung cửa sổ chạy về, chỉ kịp vẫy tay chào anh. Anh đặt lại cuốn sách lên kệ, ngồi xuống bên chiếc bàn, nhìn trân trân vào cành hồng trước mặt.

Bông hoa ấy đã sống cùng anh bao nhiêu năm qua. Anh đã nuôi sống nó bằng chính máu của mình.
Mỉa mai thay, chỉ có thể như vậy thôi. Sức mạnh của anh cũng chỉ đủ để nắm giữ lại một vật vô tri và nhỏ bé như cành hoa này. Những gì qúy giá hơn, quan trọng hơn, anh chỉ có thể nhìn nó trôi vuột qua tầm tay…

Và anh nhớ… Trong một đêm mùa thu, cô đã thả mái tóc dài của mình ra, để chúng bay trong gió… Mái tóc từ ngày ấy đã trói buộc anh suốt một đời…

Tiếng xe hơi bấm còi ngoài cửa. Inuyasha xuống xe, bước vào nhà. Anh đi ra đón em trai, mắt nheo lại.
“Sao lại đến đây?”
“Chỉ là muốn báo với anh việc chôn cất đã xong. Tôi định tiện thể tu sửa lại mộ cho họ. Cả Miroku và Sango nữa…” Giọng Inuyasha chợt trở nên xa xôi, nghèn nghẹn.

Anh gật đầu. Bóng hoàng hôn chiếu nghiêng qua những chiếc lá đang rơi, thành những bóng đen chuyển động trượt dài trên đất. Con bé nhà bên lại thò đầu ra ngoài cửa, vẫy tay với anh.

Inuyasha nhìn sang con bé. Mắt chợt mở lớn bàng hoàng. Khi con bé quay trở vào trong nhà, hắn nhìn sang anh, tự nhiên lắp bắp:
“Con bé đó… Không phải là…”
“Cái gì?”

“Nó… giống hệt Rin…”

Anh khẽ cau mày trước cái tên đã lâu lắm không được thốt ra.
“Đó là kiếp sau của cô ấy hả, Sesshoumaru ?”
“Không biết.”

Inuyasha nhìn anh bằng cái nhìn kỳ lạ. Hắn đang tưởng anh ở lại đây vì con bé đó… Chờ đợi con bé đó… neh?

Không. Tất cả chỉ là ngẫu nhiên. Ngẫu nhiên anh quyết định ở lại. Ngẫu nhiên anh đến sống ở đây. Ngẫu nhiên con bé ấy lại thích anh đến thế. Ngẫu nhiên mà con bé lại hỏi anh những câu hỏi như thế.
Ngẫu nhiên, neh?

Ta đã quên thật rồi, anh cay đắng nhủ thầm. Anh đã quên đi gương mặt cô như thế nào, để anh không nhận ra được con bé ấy. Anh đã quên đi mùi hương của cô, quên đi cả giọng nói của cô.
Chỉ còn lại trong anh là những mảnh vỡ của thời gian, những điều vụn vặt, nhỏ bé đến lạ lùng.

Và anh nhớ… Cô đã khuấy tay vào mặt nước lạnh trong veo, nói với anh bằng giọng xa xôi kỳ lạ.
“Sesshoumaru sama, những giọt nước khác nhau, chắc chắn thế. Chúng chứa những hạt bụi, những thành phần khác nhau. Khi nước bốc hơi lên, chỉ có hơi nước là bốc lên thôi, còn những thành phần khác vẫn còn ở lại. Hơi nước bốc lên hòa cùng với những thứ khác, không còn là hạt nước năm xưa nữa rồi…”

“Không phải!” Anh chợt nói to lên.
Inuyasha giật mình nhìn sang anh, cau mày “Cái gì?”
“Đó không phải là Rin.” Anh quay mình bước vào nhà, để mặc Inuyasha đứng ngơ ngẩn ngoài hành lang.

Trong căn phòng tôi tối, bông hoa hồng vẫn sáng rực một sắc đỏ như máu.

Và lặng lẽ, anh thu dọn đồ dùng để chuẩn bị đi.

“Sess-chan…”
Con bé lại thò đầu vào cửa sổ, nhìn căn phòng trống trải của anh bằng cặp mắt kinh ngạc.
“Chú lại đi nữa à? Chú đi đâu vậy?”
“Đi xa.” Giọng anh vẫn bình thản.
“Chú có về đây nữa không?”
Anh lắc đầu. Con bé mím môi, đôi mắt nâu buồn bã. Rồi nó tuột khỏi cửa sổ, chạy về nhà. Một lúc sau, nó quay lại, đưa cho anh một bông hồng trắng.
“Cho chú này!”
Anh nhận lấy bông hồng. Gai của nó chợt đâm vào tay anh, nhoi nhói. Con bé nhìn lên anh, mỉm cười.
“Cháu sẽ nhớ chú lắm. Chú sẽ nhớ cháu nhé! Cháu tên là Yume.”

Rồi cũng bất ngờ như khi nó đến, con bé chạy vụt đi. Mũi anh chợt bắt gặp mùi mằn mặn… như nước mắt.

Vu vơ, anh cắm bông hồng trắng vào chung lọ với bông hồng đỏ. Cái gì đó đã mất đi… Cái gì nhỉ?

Cô ấy không bao giờ gọi anh là “Sess-chan” cũng như tiếng “chú” đó. Cô ấy không có sự trong sáng ngây thơ đến vụng dại như cô bé này. Cũng như cô bé này không có nét buồn ẩn giấu, sự thông minh tinh tế của một kẻ từng trải qúa nhiều khi còn rất nhỏ như cô ấy.

Cô ấy không bao giờ có một mái nhà hạnh phúc như thế. Cô ấy không có một vườn hoa hồng rực rỡ như thế.

Những giọt nước vẫn chảy luân hồi, nhưng không bao giờ là giọt nước của ngày xưa. Không bao giờ là cơn mưa của ngày xưa.

Trong đêm, anh đóng lại cánh cửa sau lưng, ra đi với hai cành hồng trong túi áo.

Lớp lá khô rộn rạo dưới bầu trời đầy sao.

---------------------






Tue Jul 21, 2009 6:55 pm
Avatar
bara no hanaMember
Nữ
Scorpio
Tổng số bài gửi : 43
Birthday : 27/10/1996
Age : 20
Slogan của bạn : Slogan
Yên Nhật : 2964
Registration date : 02/12/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Four seasons in the sky
Xem lý lịch thành viên

Mùa của tuyết. Nước lại trở thành băng, thành mây, thành sương, thành tuyết, thành sông.

Đã bao nhiêu tháng ngày nữa đã trôi qua, anh cũng không biết. Nhưng vẫn là giấc mơ ấy, những mảng màu, hình khối xen kẽ, đan cài vào nhau. Những thanh âm mờ nhạt nửa như gió, nửa như mưa, nửa như là nắng, nửa như lại là tuyết.

Nhưng bây giờ nó lại khác hơn một chút. Anh có thể nhìn thấy trong màn sương mờ ấy một ánh mắt nâu trong veo, một nụ cười sáng rực, lẫn vào trong gió…

Và khi anh mở mắt một lúc lâu, anh mới nhận ra mình đã tỉnh.

Anh mở máy tính, lơ đãng dò mail nhận được. Một vài cái quảng cáo, và mail của Inuyasha.

“Anh biết không, tôi vừa gặp Rin. Ý tôi nói là cô bé Yume ngày xưa ấy. Cô ấy càng lớn càng giống… Cô ấy nhận ra tôi trước, chạy lại chào. Thật ngạc nhiên là cô ấy còn nhớ tôi, và ngạc nhiên hơn là cô ấy còn nhớ anh đến thế. Yume hỏi nhiều về anh, anh bây giờ thế nào rồi, anh sống có tốt không, có vợ chưa… Cô ấy vừa tốt nghiệp đại học ngành du lịch vì rất thích đi đây đi đó. Chà, đúng là chẳng thay đổi gì…”

Mail còn dài nhưng anh đã nhấn nút back trở lại trang trước. Rồi anh tắt máy tính, trở lại giường nằm.

Yume… Yume… Định mệnh chăng, khi cái tên ấy có nghĩa là “giấc mơ”? Chỉ là một giấc mơ thoáng qua, nhắc cho anh về một giấc mơ khác… một con người khác… một ngày tháng khác…

Inuyasha không hiểu, hay không chịu hiểu. Anh đã không cần thêm một giấc mơ nào nữa, trong cuộc đời này.

Nước vẫn trôi đi, mưa vẫn rơi trên mặt đất. Nhưng cơn mưa rồi cũng sẽ tạnh, dòng sông rồi cũng sẽ phải cạn dần. Chỉ còn mặt đất vẫn trân trân nhìn những năm tháng đi qua. Cơn mưa này không còn là cơn mưa năm xưa.

Anh biết rõ.

Gặp lại để làm gì? Chừng chục năm nữa, nếu gặp lại nhau, cô chắc chắn sẽ không thể còn gọi anh bằng “chú” như ngày nào. Anh không thay đổi gì từ ngày ấy. Anh sẽ không thay đổi trong một khoảng thời gian ngắn ngủi… bằng cả một kiếp người.

Cuộc đời anh đã trải qua bao nhiêu kiếp người? Sẽ trải qua bao nhiêu kiếp người?

Cuộc đời đã đẩy cô đến bên anh một lần, gắn kết với anh một lần. Với anh, thế là đủ.

Và anh- sẽ cùng với đất trời sống mãi. Và cô- sẽ theo vòng luân hồi thay đổi. Cô và anh sẽ tồn tại song song bên nhau… Không bao giờ gặp lại. Như cơn mưa vẫn thổi qua mặt đất.

Hoa hồng đỏ khác với hoa hồng trắng.

Anh lại ra đi. Tới những vùng đất xa xôi khác, những cuộc phiêu lưu khác. Mùa đông bão tuyết qua nhanh, mùa xuân thoáng qua như một cơn gió, mùa hạ trôi đi theo những dòng mưa, mùa thu lặng lờ dưới những lớp lá vàng.

Những lá mail Inuyasha gửi cũng thưa dần, dù chúng vốn đã chẳng đều đặn lắm. Người em trai anh giờ đã già, rất già. Và có nhiều việc phải lo hơn là gửi những lá thư không có hồi âm.

Anh cũng đã quên đi hộp mail của mình, quên đi cả một lá mail anh chưa bao giờ đọc.

“Thật tình cờ, tôi vừa gặp lại Yume ở một đền thờ. Giờ thì cô ấy không nhận ra tôi ngay lập tức được nữa, vì tôi đã thay đổi qúa nhiều. Nhưng cô ấy vẫn còn nhớ anh. Kỳ lạ, neh?
Anh có tin không Sesshoumaru, cô ấy vẫn không lấy chồng. Cô ấy nói dường như trái tim cô ấy không thể yêu ai được vậy. “Có ai đó trong trái tim cháu, mà cháu không thể quên…” cô ấy đã nói thế, với một nụ cười bình thản.
Giá mà tôi có thể nói cho cô ấy biết đó là ai…”

Và cả hai vẫn cứ đi qua nhau như thế. Như dòng nước luân hồi trên mặt đất.

Cho đến bao lâu?

-Owari-
>>>>>>>>>>>>HẾT<<<<<<<<<<






Wed Jul 22, 2009 8:20 pm
Avatar
¶Miž_¶RµßyNewbie
Nữ
Virgo
Tổng số bài gửi : 8
Birthday : 16/09/1992
Age : 24
Status : *cười*
Slogan của bạn : Be good, be bad, be yourself!.
Yên Nhật : 2736
Registration date : 16/06/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Four seasons in the sky
Xem lý lịch thành viên

Hay wá , nhứt là khúc nói về cầu vòng, ss nì viết hay ghia :cua 4:





Today at 5:10 pm
Avatar
Sponsored content

Bài gửiTiêu đề: Re: Four seasons in the sky







Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
º°¨(¯`'•.¸Sesshoumaru FC¸.•'´¯)¨°º » Nơi Cảm Xúc Thăng Hoa » Sáng Tác Đầu Tay » Fan Fiction-